Mỗi tuần một góc nhìn về đất, dòng tiền và con người.
Mỗi deal đều có cái phải coi riêng. Giá rao, giấy tờ, bản đồ, quy hoạch — mỗi thứ cho mình một phần, và có những thứ phải xuống tận nơi mới thấy.
Phần lớn thời gian của tôi ở ngoài hiện trường.
Trong nghề này, tránh sai một lần thường đáng hơn tìm thêm một cơ hội mới. Phần lớn công việc không nằm trước màn hình — nó nằm ngoài hiện trường, và trong mấy câu hỏi phải đặt ra trước khi gật đầu cho ai xuống tiền.
Trong nghề này, phần lớn mấy khoản lỗ nặng đều là lỗ đáng lẽ tránh được.
Đất đai không giống món hàng mua hớ rồi thôi. Một quyết định trật ở đây kéo theo nhiều năm tiền chôn một chỗ, lãi vay đều đặn, và cái cảm giác đứng nhìn tài sản của mình nằm im không nhúc nhích. Chuyện đó xảy ra hoài với những người thừa tiền, mà thiếu một người nói thẳng với họ, đúng lúc, rằng cái này chưa nên. Tôi làm cái việc nói thẳng đó.
Người ta thường tới chỗ tôi mong nghe một cái kèo ngon. Tôi hay làm họ hụt hẫng lúc đầu, vì việc tôi giỏi nhất không phải chỉ ra chỗ nên mua — mà chỉ ra chỗ không nên. Một cái gật đầu nhanh đáng giá vài tỷ; một cái lắc đầu đúng lúc nhiều khi còn đáng hơn. Tôi đọc dòng tiền trước khi đọc cái giá, đọc người ở lại trước khi đọc bảng rao, và tin rằng tiền phần lớn kiếm được ngay từ lúc mua, chớ không phải lúc bán.
Không có gì kịch tính. Đọc, đi, ngó, ngồi lại với người đang thật sự xuống tiền. Có tuần tôi chạy mấy tỉnh chỉ để về tới một kết luận rất gọn: cái thương vụ này chưa đáng. Phần lớn quyết định của tôi không ra đời trước cái laptop, mà ở một quán nước đầu đường, một buổi chiều đứng coi khu đất lên đèn hay tối thui.
— chỉ muốn nghe điều mình đã muốn nghe
— muốn lướt cho thật nhanh, ăn cho thật lẹ
— muốn có người quyết thay mình, để sau này có chỗ đổ lỗi
— đang sắp xuống tiền một thương vụ đủ lớn để cần nghĩ kỹ
— muốn nhìn thị trường bằng con mắt dài hạn, không phải con mắt người lướt
— thích tranh luận bằng dữ liệu và thực tế, kể cả khi nó ngược ý mình
Phần lớn thời gian của tôi ở ngoài hiện trường.
Đoàn Quốc Duyệt
Đọc mười bài rồi vẫn chưa biết người viết làm thật hay chỉ viết hay. Chỗ này để trả lời câu đó — ghi chép đi thực địa, cách tôi mổ một cái kèo, mấy lần tôi làm sai rồi đổi ý. Không thành tích, không khoe. Chỉ là dấu vết của người làm.